Đang thực hiện
Sự đan xen của nhân quả

17:54 24/12/2020

Nhân quả và duyên báo có ảnh hưởng tương tác với nhau rất phức tạp, khó lường được nên đó là một trong những pháp "bất khả tư nghì" nếu suy nghĩ về nó nhiều quá có thể đưa đến điên loạn.
 
Những câu nói trên cũng đúng ở một phương diện nào đó, nhưng sai ở một khía cạnh khác. Đúng là vì họ có mối quan hệ nhân duyên nghiệp báo với nhau nên họ cùng sinh ra trong một gia đình để chia sẻ hay ảnh hưởng qua lại với nhau. Nhưng sai vì nhân nào quả nấy chứ không ai thay thế ai được. Sở dĩ người ta nói như vậy vì chỉ thấy hiện tượng bề ngoài mà không thấy sự liên quan nhân quả bên trong.
 
Ví dụ người cha gây thù người con bị đánh thì người cha đang gây nhân hiện tại mà quả thì trổ tương lai nên hiện giờ ông chưa chuốc oán, còn người con bị đánh không phải do nhân ông cha tạo mà là quả do nhân quá khứ của anh ta, hành động của ông cha chỉ là duyên cho người con trả quả của mình mà thôi.
 
Câu "con gái nhờ phước cha, con trai nhờ phước mẹ" không có ý nói về nhân quả nghiệp báo mà là nói về tâm lý con người. Trong tâm lý học cũng như trong phân tâm học hiện đại, cha thường thương con gái, mẹ thường thương con trai nên cha có gì cũng cho con gái, còn mẹ thì chìu chuộng con trai thế thôi. Câu này hoàn toàn không có ý nói cha làm lành thì con gái hưởng phước đâu.
 
- Số phận trong Phật giáo gọi là sinh nghiệp với ý nghĩa rất khác. Sinh nghiệp là quả của nghiệp nhân quá khứ sẽ diễn ra trong suốt kiếp sống hiện tại. Tử vi chính là một bộ môn nghiên cứu về sinh nghiệp này. Số phận là định mệnh không thay đổi, còn sinh nghiệp thì có thể thay đổi, nhưng người trí chỉ thay đổi thái độ đối với sinh nghiệp chứ không cần thay đổi sinh nghiệp.
 
Mục đích của môn tử vi không phải để thay đổi số phận mà là để biết sinh nghiệp của mình thế nào nhờ vậy giảm đi những ảo vọng lăng lăng vô ích (bôn ba chẳng qua thời vận). Như vậy, thay đổi tốt nhất không phải lả thay đổi sinh nghiệp mà là thay đổi thái độ sai lầm cho đúng tốt đối với sinh mệnh mình thì mới có thể chuyển hóa được đời sống chính mình...
 
- Đánh giá giàu nghèo theo mức thu nhập là không đúng, và xem giàu nghèo là biểu hiện của phước tội lại càng không đúng hơn. Đó là một hiểu lầm trầm trọng về thiện và ác, phước và tội.
 
Theo thầy, giàu là người dù có thu nhập thấp nhưng vẫn thấy dư, sống hạnh phúc và sẵn sàng san sẻ cho người khác. Còn nghèo là người dù có thu nhập cao nhưng vẫn thấy thiếu thốn, và sống bất hạnh vì tham lam ích kỷ.
 
Người "an bần lạc đạo" thì phước chứ không tội. Người "phú giả bất nhân" thì tội chứ không phước.
 
Vậy phước tội được đánh giá theo tính chất thiện và bất thiện của hành vi (nhân) và thái độ chấp nhận hoàn cảnh (quả) chứ không căn cứ trên mức thu nhập cao hay thấp. 
 
Thu nhập thấp mà thấy an vui là hạnh phúc, thu nhập cao mà thấy buồn bực là khổ đau. Tội phước, khổ vui rất vi tế, khó mà xét được qua hình thức bên ngoài.
 
 - Có rất nhiều trường hợp như: Có tài và kiếm ra tiền, có tài mà không kiếm ra tiền, bất tài mà kiếm ra tiền, bất tài và không kiếm ra tiền.
 
Người có tài nhưng từ chối làm ăn bất chính thì vẫn có thể không kiếm ra tiền bằng người bất lương.
 
Người có tài nên chỉ muốn làm việc lớn không chịu làm những việc nhỏ tầm thường để kiếm ra tiền nên đành chịu nghèo khó vân và vân vân... Vậy phải xem vì lý do gì không kiếm ra tiền mới được.
 
Một bà ngoại đã già không còn đi làm kiếm tiền cho con cháu nhưng lại ở nhà trông nhà cho con cháu đi làm chẳng lẽ cũng bất tài vô dụng?
 
Ngược lại một thanh niên mạnh khỏe có khả năng lao động mà lười biếng không chịu đi làm giúp gia đình, chỉ biết chơi bời trác táng thì mới là bất tài vô dụng!!!
 
- Khi một người hại con thì người ấy chỉ là duyên báo để con có dịp trả quả, còn việc làm bất thiện của người đó lại là nhân xấu anh ta đang gieo và dĩ nhiên anh ta sẽ bị quả báo.
Hai bên người gieo nhân người gặt quả có thể có liên quan nhân quả, có thể không. Ví dụ kiếp trước con gây hại cho A, kiếp này A hại lại con thì có liên hệ nhân quả trực tiếp với nhau, gọi là vay trả trả vay. Nhưng người hại một vị Alahán thì vị ấy không hại lại con mà con vẫn bị hại bởi nhiều duyên báo khác tương xứng với hành động bất thiện ấy..."
 
Nhân duyên quả báo trùng trùng
Trả vay vay trả, quả tùng theo duyên
Mê thì khổ não triền miên
Ngộ ra mới biết ưu phiền bởi đâu.
 
(Thầy Viên Minh - Trungtamhotong.org)
Namo Buddhaya.
Ý kiến của bạn

(Để thuận tiện cho việc đăng tải, bạn vui lòng nhập các ý kiến phản hồi bằng tiếng Việt có dấu. Nguonsang.com xin chân thành cảm ơn bạn!)

Họ tên *
Email *
Nội dung
Mã ngẫu nhiên *
captcha
Bài đọc nhiều nhất
Copyright: nguonsang.com 2011 Email: [email protected]/ [email protected] YM: nguonsang_com
vé máy bay giá rẻ