
Nắng vàng gieo thương nhớ
Thuở lòng rất đơn sơ
Nhịp đời là đường tơ
Trên khóa Sol nhẹ thở.
Cung khúc hồn nhiên…Ơ !
Khi giòng suối lặng chờ
Em dạo đàn… bỡ ngỡ
Nhạc ngày xanh mộng mơ.
Nắng vàng như trăng vỡ
Tràn ngập đồi thông chờ
Em mong tầng mây chớ
Để ngàn sao bơ vơ.
Rồi tay thôi dại khờ
Rồi phím thôi lửng lơ
Khoá Sol em viết mở
Cả một giòng thi thơ.
Nắng vàng vương thác nhớ
Thành vách rêu xanh mờ
Bóng chiều rơi khép hở
Núi đồi buồn vu vơ.
Dương cầm buông. Sương lỡ
Thung lũng chìm trong mơ
Kìa nắng vàng đang mớ
Ngàn thương ngày ấu thơ
Vivian
6:46am Thứ Hai ngày 06 tháng 12 năm 2010