16:48 22/11/2011
Gió cuốn mây bay về đâu. Ngày-tháng-năm trôi về đâu. Người ta, giữa ngã ba đời, rồi sẽ về đâu. Không ai biết. Chẳng ai hay. Chỉ biết bốn mùa xuân-hạ-thu-đông thinh lặng hoán chuyển hiện tại thành quá khứ, âm thầm khắc ghi trên mặt người từng đường nhăn, từng nếp gấp không thể xoá nhòa.

Thời gian, như sương khói, đến chẳng hạn kỳ, đi không hò hẹn. Chớp mắt một cái, người ta đã phải nói lời chào thuở thư sinh tay trắng mộng đầy, để bằng lòng sống và vui sống với tuổi xế chiều. Chỉ thế thôi, tưởng cũng không có gì để nói. Nhưng khi mái tóc không còn xanh nữa (*), lòng của ai đó mới nhận ra mật ngữ tình yêu, mới day dứt nhìn mộng héo bên xuân vẫn đợi chờ (*), thì thật ngậm ngùi. Tình ngậm ngùi, nên tình tha thiết nói:
“Nếu anh còn trẻ như năm ấy
Quyết đón em về sống với anh
Những khoảng chiều buồn phơ phất lại
Anh đàn em hát níu xuân xanh.” (*)
Tình yêu đến để chịu héo tàn. Lòng đau không cam chịu. Trở về quyết liệt nấu nung. Bớt thêm củi lửa điệp trùng nhớ nhau. (1) Chiều xuống thật buồn. Những “khoảng” chiều ít ỏi, còn buồn hơn nữa. Làm được gì, khi trong tay chỉ còn một khoảng chiều phất phơ phiêu hốt, một khoảng chiều chưa kịp sáng, đã lịm tắt giữa hư không, một khoảng chiều bất lực. Tiếng hát lên cao, lời ca gieo buồn xuống tận cùng trời cuối đất. Cung đàn nức nở, đường tơ tuyệt vọng “níu” mộng đời, “níu” tuổi xuân. Quyết đón em về sống với anh, chỉ là một ảo tưởng, một điều không thật. Trong chính ảo tưởng này, trong chính điều không thật này, chữ tình kia đã phải mang phận nghiệp mong manh, thì bao giờ mới có thể anh đàn em hát níu xuân xanh?
Cho dẫu là không thật, tình yêu như đóm sáng cuối cùng, bùng cháy lên giữa ráng chiều hiu quạnh. Người tình già trên đầu non. Đi từng bước rất uyên dung. Say màu hổ phách rượu ngàn chung. Tỉnh ra tình nhớ vang thung lũng. Câu hát buông lời thương khúc cung. Rừng thiêng rùng mình. Biển sâu ớn lạnh. Đỉnh núi mờ sương cắn răng chịu giá rét. Khi âm hưởng độc huyền không nguôi than tiếc:
“ Nhưng thuyền em buộc sai duyên phận
Anh lụy đời bên bến khói sương
Năm tháng…năm cung mờ cách biệt
Bao giờ em hết nợ tầm dương?” (*)
Bao giờ em hết nợ tầm dương? Người hỏi người. Ta hỏi ai? Câu trả lời muôn vạn năm dò tìm không thấy. Ngàn trùng cõi thế buồn trông. Chữ tình hệ lụy nhòa trong sóng đời. Từ em giòng tóc chơi vơi. Anh xuôi bến đợi nhìn trời châu sa. Lời ca ngâm nghe buồn đứt ruột. Hồ lệ nào vơi, khi vần thơ sầu rụng, chìm sâu trong sóng nước. Dương cầm lướt phím, âm giai Sol trưởng nhặt khoan trình tấu chữ tình như ảo như thực:
“ Có mây bàng bạc gây thương nhớ
Có ánh trăng vàng soi giấc mơ…
Có anh ngồi lại so phím cũ
Anh đàn em hát khúc xuân xưa!” (*)
Không gian đắm chìm trong tiếng nhạc. Ngỡ như thời gian đang trở về ngày xưa, để người được sống bên người, để tình yêu không còn là hư ảo. Nhưng thuyền em buộc trên sông hận. Anh chẳng quay về với trúc tơ. Nếu có trở về, còn thấy người xưa không? Hay vẫn chỉ mình ta, nghe cuối xóm buồn teo một tiếng gà, hiển lộng giữa thinh không? Năm về tháng hết ngày đi. Đường chiều bóng đổ thầm thì nhớ nhau. Buồn rơi chiếc lá nát nhàu. Bờ khe suối lạnh còn đau buốt nguồn.
“ Nếu có ngày nào em quay gót
Lui về thăm lại bến thu xa
Thì đôi mái tóc không còn xanh nữa…
Mây bạc trăng vàng vẫn thướt tha” (*)
Vâng! Đôi mái tóc không còn xanh nữa. Người xưa nay đã là người của muôn năm cũ. Nhưng … Những khoảng chiều buồn phơ phất lại. Vẫn thấy… Anh đàn em hát khúc xuân xanh.
Mây bạc trăng vàng vẫn thướt tha…
Lời thơ giao hưởng với âm nhạc, trình tấu Hoàng Cầm thi ca.
Cùng với nhân gian, nguyện chúc nhà thơ an giấc ngàn thu, trong chữ tình vi diệu của chính ông.
Vivian
4:15am Thứ Bảy ngày 08 tháng 05 năm 2010
(*) Tình Cầm: Thơ Hoàng Cầm. Nhạc Phạm Duy
(1) Thơ Bùi Giáng

Tùy hỷ là vui với niềm vui của người khác. Khi thấy người khác thành công hay làm được việc gì đó mang tại tiếng tăm, lợi lộc, được...
Có những con đường đi hoài không đến đích. Có những con đường đi hoài chỉ thấy thăm thẳm hút sâu. Tưởng như không thể tìm ra ngã...
